13
Anh tôi vung một cú đấm thẳng vào mặt Lục Dự Bạch:
“Cậu không thích con bé thì ngủ với nó làm gì?!”
Lục Dự Bạch bị đấm lệch cả đầu,
Nhưng không né tránh, chỉ lặng lẽ nói:
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi cái đầu mày!”
Mấy người khác phải giữ chặt anh tôi mới ngăn được.
Tôi cũng vội vàng can:
“Anh ơi, thật ra em đâu có thiệt gì…
Cảm giác cũng… khá là tuyệt mà~”
Anh tôi nổi điên gấp đôi:
“Câm miệng! Giang Hà!”
Lục Dự Bạch lại mở miệng:
“Thật ra…
Tôi mắc chứng lãnh cảm,
Không hiểu rõ cảm giác ‘thích’ là gì.
Xin lỗi, Giang Hà.”
“Nhưng…
Tôi nghĩ mình thực sự thích cậu.
Chỉ là trước giờ tôi không tự nhận ra thôi.”
Tôi nắm cổ áo cậu ấy:
“‘Nghĩ là’ là sao?
Đừng làm con rùa rụt cổ nữa.
Nếu muốn bên tôi,
Thì bỏ chữ ‘nghĩ là’ đi!”
Lục Dự Bạch nhìn chằm chằm vào tôi,
Rồi chậm rãi từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Tôi thích cậu, Giang Hà.”
Trái tim tôi, đã im lặng từ lâu,
Lại một lần nữa đập rộn ràng.
14
Về sau tôi mới hiểu,
Lời anh tôi từng nói… hoàn toàn là thật.
Lục Dự Bạch đúng là một kẻ điên.
Một khi đã yêu ai,
Là dính chết không buông.
Điện thoại tôi ngày đêm không ngừng nhận tin nhắn từ cậu ấy:
Nào là “Anh ra ngoài rồi”,
“Anh đang trên xe”,
“Trên đường hôm nay có mây đẹp lắm.”
Thậm chí chỉ cần thấy một con mèo,
Một con chó,
Cũng phải gửi cho tôi xem.
Có lúc gọi điện cả chục lần mỗi ngày.
Ban đầu tôi còn thấy ngọt ngào đáng yêu.
Không ngờ Lục Dự Bạch cũng biết dính người thế này.
Nhưng rồi…
Gần hai năm trôi qua.
Tiểu Quỳ giờ tóc đã dài đến mức có thể tết thành hai bím nhỏ.
Vậy mà cái tính “bám dai như đỉa” của Lục Dự Bạch chưa giảm đi chút nào.
Lúc đó tôi mới nhận ra:
Chuyện này không đơn giản.
Tôi biết,
Chắc hẳn do từ nhỏ cậu ấy thiếu cảm giác an toàn,
Nên tôi cố gắng hiểu và bao dung.
Nhưng thật lòng mà nói…
Tôi vẫn nhớ dáng vẻ lạnh lùng, ngạo nghễ của cậu ấy khi mới gặp.
Có lúc, bị sức bền dai dẳng của cậu ấy và cái 18cm khét tiếng hành đến chịu hết nổi,
Tôi trốn về nhà anh trai.
Không ngờ tối đó,
Lục Dự Bạch tìm tới luôn.
Cậu ấy đẩy cửa xe, lạnh giọng gọi tôi:
“Giang Hà, lại đây.”
Miệng tuy cười,
Nhưng mắt lạnh như băng.
Tôi biết,
Cậu ấy lại giận rồi.
Lại phải dỗ cả đêm.
Thôi thì…
Ai bảo tôi là người tự rước họa trước chứ.
— Hoàn —