Học sinh được tài trợ muốn dạy tôi cách làm người - CT

Chương 1



Trời huấn luyện quân sự nóng như đổ lửa, tôi móc tiền túi mua trà sữa mời cả lớp giải nhiệt.

Không ngờ bạn học được tôi tài trợ lại nổi giận.

“Cậu có tiền thì sao? Số tiền đó là anh cậu kiếm được, cậu lấy tư cách gì mà tiêu xài bừa bãi?”

Nói xong, cô ta hất đổ ly trà sữa trong tay tôi.

“Lần này coi như tôi không thấy gì, nhưng nếu còn lần sau, tôi sẽ thay anh cậu dạy cậu cách tiết kiệm!”

Tôi nhìn ly trà sữa đổ tung tóe dưới đất, trở tay tát cô ta một cái.

“Từ hôm nay, nhà tôi chính thức ngừng tài trợ cho cậu!”

“Thích tiết kiệm đúng không? Sau này cứ từ từ mà tiết kiệm!”

1

Vừa nghe huấn luyện viên hô “Giải tán!”,

Tôi liền rủ mấy nam sinh đi tới quán trà sữa ngoài cổng trường.

Thời tiết dạo này đúng là nóng đến phát điên.

Trong đội hình có không ít bạn học bị cảm nắng.

Nên tôi quyết định mua trà sữa mời mọi người uống cho mát.

Thật ra cũng vì tôi thèm.

Nhưng một mình uống thì thấy hơi ngại.

Tiện thể, anh tôi cũng dặn tôi phải giữ quan hệ tốt với bạn bè, nên tôi xem đây là dịp để làm thân với cả lớp.

Hơn nữa, quán trà sữa ở cổng trường là do anh tôi đầu tư mở.

Vì tôi mê trà sữa, còn anh thì sợ các quán ngoài nhiều phụ gia, không đảm bảo vệ sinh.

Thế là anh bảo thư ký mở luôn một quán ngay trước cổng trường cho tôi.

Quán nhà mở, uống vừa sạch vừa yên tâm.

Mấy bạn nam mang trà sữa về xong, tôi bắt đầu chia ra phát cho mọi người.

Mấy ly đầu tiên tôi đưa cho mấy bạn nam đã phụ bê trà sữa.

Khi đến lượt phát cho các bạn còn lại trong đội hình, bất chợt vang lên một tiếng cười khẩy:

“Phát trà sữa mà cũng biết làm màu quyến rũ trai, đúng là hết nói.”

Tôi cau mày, nhìn theo hướng phát ra tiếng nói.

Nhưng vì người trong đội quá đông, ai nấy đều chen nhau nhận trà sữa, nên tôi không tài nào xác định được ai vừa nói.

Tôi thở dài.

Thôi vậy, lúc nào cũng có vài người thích lèm bèm chọc ngoáy.

Chuyện nhỏ thôi, tôi tiếp tục phát trà sữa.

Các bạn nhận được ai nấy đều rất vui.

“Lin Vy, cậu tốt thật đấy!”

“Chị Vy hào phóng quá, muôn năm chị Vy! Bốn năm đại học em theo chị Vy luôn nha !”

Tôi cười đùa với mấy bạn.

Bất ngờ, giọng điệu mỉa mai kia lại vang lên lần nữa:

“Đại học mà dễ bị mua chuộc thế này à? Một lũ nịnh nọt ”

Lần này chưa cần tôi phản ứng, đã có bạn không nhịn được lên tiếng:

“Gọi tụi tôi là nịnh nọt, thế cậu là gì? Có gan thì đứng ra nói thẳng mặt đi!”

“Đúng đó, Lin Vy thấy tụi mình huấn luyện cực khổ, móc tiền túi mua trà sữa cho cả lớp, có gì sai? Vừa ăn vừa chê, đúng là khùng !”

Tôi đứng trước thùng trà sữa, hơi ngại ngùng.

Chợt nhớ lại lời anh trai từng dặn:

“Vy Vy, ở trường nên kết thân với bạn bè, nhưng đừng quá phô trương. Thời buổi này lắm loại người, làm việc tốt chưa chắc được cảm kích, có khi còn bị ghen ghét.”

Có lẽ anh nói chính là tình huống như bây giờ.

Thật vậy, xã hội luôn có đủ kiểu người.

Tôi nhẫn nhịn, nói rõ với kẻ vẫn chưa lộ mặt kia:

“Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn kết bạn với mọi người. Thời tiết hôm nay thật sự quá nóng, tôi mời trà sữa hoàn toàn là từ lòng chân thành.”

Vừa dứt lời, đối phương cười nhạt, giọng càng sắc hơn:

“Chân thành á?”

“Dùng tiền ba mẹ cực khổ kiếm được để làm màu, mà cũng gọi là chân thành sao?”

Ngay sau đó, một cô gái gầy gò bước ra từ đám đông.

Cô ta đi thẳng tới trước mặt tôi, rồi bất ngờ hất đổ ly trà sữa trong tay tôi.

2

Ly trà sữa rơi xuống đất, cốc vỡ toang.

Màu caramel sánh đặc đổ tràn trên nền sàn cao su, bắn tung tóe lên cả đồng phục huấn luyện của tôi.

Vừa dính vừa bết, cực kỳ khó chịu.

Vì hành động của cô ta quá bất ngờ, tôi ngẩn người đứng chết trân tại chỗ.

“Lin Vy, tôi biết nhà cậu có tiền, nhưng đó là tiền ba mẹ cậu cực khổ kiếm được. Cậu dựa vào đâu mà ngồi mát ăn bát vàng, tiêu xài phung phí?”

“Tôi ghét nhất loại tiểu thư bệnh công chúa như các cậu – không có phúc mà cứ muốn hưởng!”

“Huấn luyện quân sự là để rèn ý chí, thế mà cậu thì sao? Làm loạn kỷ luật! Kéo mọi người theo mình uống trà sữa, hưởng thụ này nọ, cậu không thấy mình đang khoa trương lố bịch sao?”

“Còn ‘chân thành’ nữa à? Tôi thấy rõ ràng là cậu đang làm màu, khoe mẽ thì có!”

Nói xong, cô ta giơ chân đá đổ toàn bộ hộp giấy đựng số trà sữa còn lại.

Rồi móc ra một tờ giấy từ trong túi xách.

Trên đó là nét chữ của giáo viên phụ trách lớp.

“Cô giáo dạo này bệnh, không lên trường được. Cô ấy bảo tôi tạm thời làm lớp trưởng.”

“Từ hôm nay trở đi, mọi việc trong đội hình này đều do tôi phụ trách.”

“Trà sữa Lin Vy mời, tất cả không được uống!”

“Ai uống, tôi sẽ lập tức báo tên người đó lên trường với tội danh gây rối trật tự huấn luyện!”

Cả đội hình im bặt.

Mọi ánh mắt đều dán vào những ly trà sữa vừa bị đá đổ, đầy tiếc nuối.

Còn cô ta vẫn đắm chìm trong màn độc diễn của mình.

Thậm chí bắt đầu tự giới thiệu.

Cô ta tên là Tống Thiến Thiến.

Là học sinh nghèo từ vùng núi thi vào đại học.


❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Cổ Truyện. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!