Học sinh được tài trợ muốn dạy tôi cách làm người - CT

Chương 2



Từng trải qua nhiều gian khổ, nên đặc biệt ghét những người sống xa hoa, tiêu tiền như nước.

“Các cậu mới nóng một chút đã chịu không nổi, thế nông dân quê tôi, dưới trời 40 độ vẫn làm đồng đấy, sao không thấy họ uống trà sữa giải nhiệt?”

“Nếu trường học nào cũng đào tạo ra loại người ham hưởng thụ như các cậu, thì đất nước này chẳng phải tiêu đời rồi sao?”

“Tôi không quản được người khác, nhưng một khi giáo viên đã giao trách nhiệm lớp trưởng tạm thời cho tôi, thì tôi sẽ làm đến nơi đến chốn! Tôi tuyệt đối không để thói xa xỉ lây lan trong lớp ta!”

“Lin Vy, hôm nay là do cậu gây chuyện. Sau buổi huấn luyện, cậu về viết bản kiểm điểm 5.000 chữ.

Còn số tiền cậu mua trà sữa hôm nay, bao nhiêu thì nộp lại y chang vào quỹ lớp.”

“Cậu thích làm màu đúng không? Vậy coi như số tiền đó dùng làm tiền nước uống cho cả tuần tới. Nước suối mỗi ngày sẽ do tôi phụ trách phân phát theo giờ và định mức.”

Bài diễn văn của Tống Thiến Thiến khiến cả lớp nghẹn họng.

Tôi chỉ mời mọi người một ly trà sữa, vậy mà cô ta nâng nó lên thành vấn đề của quốc gia.

Đòn đánh đạo đức này quá nặng, không ai đỡ nổi.

Mấy bạn nam đã cầm trà sữa cũng lặng lẽ đặt ly về chỗ cũ.

Mọi người ai nấy đều về lại vị trí.

Tôi cũng chuẩn bị quay đi.

Khi đi ngang qua cô ta, ánh mắt tôi vô tình va phải ánh nhìn của cô ta.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ tới một tấm ảnh.

Đó là tấm hình trên hồ sơ tài trợ đặt trong văn phòng của anh tôi.

Lúc ấy, anh còn đặc biệt nhắc với tôi:

“Vy Vy, cô gái trong ảnh cũng đậu vào trường em , lại còn cùng ngành. Anh đang định tài trợ cho cô ấy. Đến khi em nhập học, anh nhờ cô ấy chăm sóc em một chút.”

Vậy ra… Tống Thiến Thiến chính là người được anh tôi tài trợ?

3

Buổi trưa ăn cơm ở căn-tin, tôi ngồi cùng bạn cùng phòng – Trương Cầm.

Cô nàng bĩu môi than thở chuyện sáng bị phá hỏng ly trà sữa.

“Tôi phục thật đấy, cậu tốt bụng mời mọi người trà sữa, thế mà con nhỏ Tống Thiến Thiến kia nổi điên cái gì không biết!”

“Chỉ là lớp trưởng tạm thời mà làm như mình là đại quan gì, cầm lông gà làm thẻ lệnh, còn chưa chắc được chính thức nữa kia!”

“Bực chết đi được, trà sữa của tôi mà!”

Trương Cầm ngửa mặt giả vờ khóc.

Tôi tiện tay gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào miệng cô nàng.

“Thôi được rồi, lần sau tôi mời cậu uống lại.”

“Có lẽ tính cô ấy hơi thẳng, môi trường sống khác nhau, mình không đồng cảm được thì cứ tránh là xong.”

Đang nói, tôi lỡ tay chọc vào miệng Trương Cầm.

Miếng sườn xào chua ngọt rơi xuống bàn.

Tôi và Trương Cầm nhìn nhau một giây, đồng thanh thốt lên:

“Chưa quá ba giây, ăn được!”

Cô ấy vừa định nhặt miếng thịt lên đem rửa thì…

Tống Thiến Thiến lại xuất hiện.

Cô ta đặt khay cơm cái “rầm” lên bàn.

Tiếng động vang lớn khiến nhiều người đang xếp hàng lấy cơm ngoái nhìn.

Tôi và Trương Cầm nhìn cô ta khó hiểu.

Một giây sau, Tống Thiến Thiến bắt đầu phát biểu:

“Lin Vy, lời tôi nói ngoài sân trường hôm nay vẫn chưa đủ rõ à?”

“Cậu tưởng nhà mình có tiền là muốn làm gì cũng được sao? Cậu biết nuôi một con lợn phải tốn bao nhiêu công sức không? Nông dân dậy sớm thức khuya mới đổi được bữa ăn no,

Thế mà các người thì sao? Chỉ vì có chút mỡ mà vứt cả miếng sườn ngon lành đi? Thế còn là người không? Còn xứng là sinh viên đại học không?”

Tôi lập tức thu lại câu nói “Tống Thiến Thiến chỉ là người thẳng tính”.

Cô ta rõ ràng là bị hâm.

Sao mà hay tưởng tượng vớ vẩn thế không biết.

Tôi không nhịn nổi nữa, đứng dậy phản bác thẳng:

“Thứ nhất, chúng tôi không phải vì mỡ mà bỏ, là do lỡ tay đánh rơi. Đang định đem đi rửa thì cô đã chạy tới phát khùng ”

“Thứ hai, tôi không rõ nông dân lao động thế nào, nhưng tôi biết quý trọng từng hạt cơm. Tôi không hề lãng phí bất cứ thứ gì! Ngược lại, chính cô sáng nay đã đá đổ toàn bộ trà sữa mà nhân viên đã tỉ mỉ pha chế.

Sao hả? Trong mắt cô, công sức của nhân viên quán trà sữa không đáng để tôn trọng sao? Cô có quyền chà đạp lên công sức của họ sao?”

“Cuối cùng, khi nãy cô đặt khay cơm, đã làm rơi không ít hạt cơm. Cô thông minh tiết kiệm như vậy, thì mời cô nhặt hết lên mà ăn cho bằng sạch!”

Nghe xong, Trương Cầm lập tức nhặt miếng sườn xào chua ngọt, rửa sạch rồi bỏ vào miệng.

Nhai, nhai, nhai.

Nuốt xong, cô nàng chỉ vào mấy hạt cơm dưới đất, nhướng mày nhìn Tống Thiến Thiến:

“Tôi ăn rồi nhé, không lãng phí.”

“Giờ tới lượt cô.”

4

Mắt Tống Thiến Thiến đỏ bừng trong tích tắc.

Cô ta hét lên rồi hất toàn bộ khay cơm trên bàn xuống đất.

Dầu mỡ bắn tung tóe khắp nơi.

Quần áo và giày của tôi cùng Trương Cầm dính đầy những vết dầu mỡ dính khó chịu.

Tống Thiến Thiến nhìn chúng tôi trong bộ dạng lấm lem, ánh mắt đầy mỉa mai.

Nhưng miệng lại vẫn giữ vẻ điệu đà thảo mai.

“Lin Vy, Trương Cầm, hai người đừng quá đáng quá!”

“Rõ ràng là hai người lãng phí đồ ăn trước, tôi nói vài câu thì sao? Tôi biết mấy người nhà giàu như các người khinh thường tụi nghèo bọn tôi, nhưng có cần phải sỉ nhục tôi trước mặt mọi người như vậy không?”

Tôi bật cười trước lời của Tống Thiến Thiến.

Ban đầu tôi và Trương Cầm cũng chẳng định ép cô ta thật sự nhặt đồ ăn lên ăn.

Chúng tôi chỉ muốn xả giận một chút.

Thế mà cô ta cứ cố tình dựng chuyện, dùng đạo đức để ràng buộc người khác.

Cố tình kéo cả lớp vào cuộc, chia thành từng giai cấp.

Nhưng ở đây ai cũng là sinh viên đại học, là cá thể bình đẳng.

Ai suốt ngày lôi hoàn cảnh xuất thân ra làm cái cớ như cô ta chứ?

Chẳng lẽ vì tôi sinh ra trong gia đình khá giả là có tội à?

Dù là ai đi nữa, cũng chẳng chịu nổi kiểu làm mình làm mẩy hết lần này đến lần khác như vậy.

“Tụi tôi sỉ nhục cô chỗ nào? Không phải chính cô là người cứ ra rả về việc không được lãng phí thức ăn sao? Trương Cầm đã nhặt sườn xào chua ngọt lên ăn rồi, đúng là không phí một miếng nào.

Thế mà đến lượt cô, bao lời đạo lý lại như gió bay hết à?”

“Tống Thiến Thiến, tôi vốn dĩ định bỏ qua chuyện sáng nay rồi, nhưng cô cứ lôi tôi ra làm trò thì đừng trách.

Sáng nay cô đá đổ tổng cộng 35 ly trà sữa, mỗi ly 20 tệ, tổng cộng 700 tệ.

Cộng thêm đôi giày tôi đang mang, giá 15.000 tệ, bị dầu mỡ cô làm bẩn hết.

Tôi không bắt cô đền giày, chỉ cần trả phí giặt khô là được.

Cửa hàng tôi hay giặt tính rẻ nhất cũng 350 tệ/lần, tôi bớt cho cô luôn tiền lẻ, gộp lại là 1.000 tệ.

Làm phiền cô chuyển khoản giùm.”

Cô ta đã muốn gán tôi cái mác tiểu thư kiêu kỳ thì tôi cũng chẳng ngại diễn đúng vai.


❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Cổ Truyện. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!